1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Truyện bựa : Tình cũ

Chủ đề trong 'Truyện cười' bởi chocobo11, 04/06/2014.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. chocobo11

    chocobo11 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    11/05/2014
    Bài viết:
    21
    Đã được thích:
    0
    Nắng vàng đổ từng mảng chói chang xuống những vòm cây mọc san sát nhau thành hàng. Vài giọt nắng hiếm hoi lọt được qua kẽ lá, lung linh nhỏ xuống lớp gạch hồng rộm, râm mát dưới vỉa hè, nhìn như những hoa văn đan xen, rất vui mắt, còn lại thì tất cả tràn hết xuống mặt đường, mênh mang, lênh láng.

    Bức tranh trước mặt tôi đầy ánh sáng và xanh tươi là thế, ấy vậy mà chỉ cách một tấm kính thôi, nơi tôi ngồi đây, trong cái quán café này, lại là một bức tranh hoàn toàn khác, bức tranh với gam màu nâu tối, ảm đạm và buồn tẻ.

    Buồn tẻ từ những chiếc sofa bọc da xám xịt, từ cái phin café cũ rích đang uể oải nhỏ xuống chiếc ly thủy tinh từng giọt tí tách, đen ngòm như nước sông Tô Lịch, từ bộ quần áo nhăn nhúm, từ mớ khói thuốc khét lẹt bò từ trong ***g ngực đổ ra ngoài theo tiếng thở dài, mang nỗi buồn trĩu nặng và hoang hoải trang trải khắp căn phòng.

    Tôi đang nhớ người yêu đấy! Có ai nhớ người yêu mà vui được không? Huống hồ, tôi lại đang nhớ người yêu cũ, trong cái tình cảnh tôi đang bị FA, thế lại càng xót xa! Ngạn ngữ có câu: “Không gì đau khổ bằng ngồi trong cảnh khốn khó hiện tại mà nghĩ lại ngày xưa huy hoàng”. Quả đúng vậy! Ngày xưa, lúc tôi có em, tôi giống như ông chủ của một cửa hàng bánh mì, thích lúc nào là chén lúc đó! Sáng ngủ dậy, làm cái! Trưa đi học về đói bụng, làm cái! Tối chuẩn bị đi ngủ, thấy thòm thèm, lại làm cái! Nhiều lúc người mệt, hoặc miệng đắng, chán chả muốn ăn, nhưng sợ người mời tủi thân, lại gắng gượng nhai nhệu nhạo một cái cho xong trách nhiệm!

    [​IMG]

    Ấy vậy mà từ ngày chia tay em, tôi nhịn đói suốt, chả cái nào! Nhiều lúc ra đường, nhìn đủ loại bánh mì lượn lờ trước mặt, thèm nhỏ dãi, nhưng sợ không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, và cũng vì không có tiền mua, nên đành về nhà mút tay cho đỡ thèm. Tôi khao khát được quay lại ngày xưa, cái ngày mà tôi có em bên cạnh, dù chỉ là một giờ đồng hồ thôi, à không, 10 phút thôi, vậy cũng đỡ cơn vật vã rồi!

    Tôi quen em tình cờ, cũng vào một ngày nắng đẹp. Đó là khi tôi thấy một cô gái với ngón tay cái rướm máu, em đứng dưới gốc cây sưa khóc như mưa. Tôi lại gần, hỏi han ân cần:

    - Đau lắm không em? Sao đầu ngón tay lại bị thương vậy?

    - Huhu! Tại em ăn kem ốc quế!

    - Anh không hiểu!

    - Em tưởng cái kem còn dài, em cắn miếng dài, ai ngờ cái kem còn ngắn, em cắn vào tay, chảy máu! Huhu!

    - Đưa đây anh giúp!

    Nói rồi, tôi cầm lấy tay em, đưa ngón tay bị thương lên mồm tôi mút ngon lành! Em cảm động lắm, nhìn tôi bằng ánh mắt thân thương:

    - Anh không sợ máu à?

    - Không! Nếu là máu của em chảy ra, thì không chỉ ở tay, mà ở bất kì chỗ nào, anh cũng sẽ mút!

    Vậy là chúng tôi yêu nhau từ đó. Có lúc chúng tôi quấn lấy nhau như diều với gió, có khi cãi nhau như mèo với chó, nhưng cũng giống như ngàn vạn các đôi yêu nhau khác, chúng tôi rất thích làm chuyện đó! Vài ngày mà không được một cái là mặt cả hai đều ỉu xìu, nhăn nhó! Tình yêu của tôi và em đẹp như mùa xuân với hoa thơm cỏ lạ, như mùa hạ với diều sáo vi vu, như mùa thu với trời cao ***g lộng, nhưng đến mùa đông, em bỏ tôi đi lấy chồng, để lại mình tôi trong cô đơn, lạnh lẽo tột cùng. Từ ngày em nói chia tay, tôi vẫn lún sâu, ngập ngụa và vẫy vùng trong cái mùa đông dài dẵng, thê lương ấy…

    Thế rồi tôi điên cuồng lao vào tán gái, hòng thoát khỏi cái mùa đông tê tái. Nhưng không hiểu vì tôi dở hơi, vì tôi xấu giai, vì tôi nghèo, vì tôi thất nghiệp, hay vì tất cả, mà mãi tôi không thể tán được em nào! Bởi em nào cũng vậy, sau khi nghe tôi tỏ tình thì đều lặng thinh, bịt mồm cười khúc khích, rồi quay mặt đi chỗ khác, miệng lầm bầm: thằng thần kinh! Duy nhất có một em, nghe xong lời tỏ tình của tôi thì không thấy em ấy chửi, mà lại hẹn đến ngày Chủ nhật sẽ trả lời! Tôi hồi hộp đợi từng phút giây. Và dường như, em cũng không thể chờ đợi được lâu hơn nữa, nên tối thứ 7 tôi đã thấy em nhắn tin:

    - Anh ơi! Em muốn báo cho anh một tin vui!

    - Cảm ơn em! Anh chờ đợi nó cả tuần nay rồi! Em nói đi, anh nghe nè!

    - Tuần sau em lấy chồng!

    Đù, mày lấy chồng thì mày vui, chồng mày vui, chứ tao được cái éo gì mà vui? Bố con điên!

    Những suy nghĩ liên miên của tôi đột nhiên bị cắt ngang bởi một giọng con gái rất hiền, kéo tôi về với thực tại ưu phiền:

    - Cho ly sinh tố dưa chuột nhé!

    Tôi giật mình! Giọng nói ai nghe quen thế? Đúng rồi, đã mấy năm không gặp, nhưng làm sao mà tôi quên được, là em, người yêu cũ của tôi…

    Em đi có một mình, áo hai dây mỏng dính, lấp ló bên trong là chiếc coóc-sê màu trắng tinh với họa tiết chấm bi rất xinh. Ôi! Thân hình kia, vóc dáng kia, biết bao lần đã mềm nhũn trong vòng tay tôi, quyện vào tôi uốn éo, dập dình! Vậy mà…

    Tôi chầm chậm lại gần nàng, tim đập rộn ràng. Vừa nhìn thấy tôi, nàng reo lên ngỡ ngàng:

    Xem tiếp : Truyện bựa 18+ : Tình cũ
  2. haha1910

    haha1910 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    02/12/2013
    Bài viết:
    97
    Đã được thích:
    10
    hahahahaaha
  3. nham905

    nham905 Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    26/11/2013
    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    5
    Hay :)

Chia sẻ trang này