1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Tự ti mặc cảm

Chủ đề trong 'Cuộc sống' bởi Angelique, 30/12/2001.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. lethanhhuyen

    lethanhhuyen Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/01/2002
    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Minh nghi moi dan toc deu co nhung dieu dang de tu hao, va nhung dieu phai hoc tap o nhung dan toc khac. Chung ta cung vay. Cai quan trong la nen "biet nguoi biet ta".
  2. Rookie

    Rookie Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    19/10/2001
    Bài viết:
    753
    Đã được thích:
    0
    Hìhì (thường cứ có tranh luận mà ý kiến trái ngược nhau là tớ cứ cười một phát đã cho không khí dịu bớt ) Tớ thấy suy nghĩ hay so sánh như thế đâu có được, nó chỉ là một cái tự an ủi rất tầm thường, có khi còn hàm chứa sự tự ti mặc cảm trong đó. Không thể để chữa bệnh tự ti mặc cảm bằng cái đó được đâu. Dĩ nhiên văn hoá lâu đời, hay thời hoàng kim xa xưa là một cái gì đó đáng tự hào, nhưng quan trọng là các thế hệ sau tiếp nối thế nào. Nếu suy luận kiểu như vậy thì Trung Quốc với lịch sử 5000 năm thì ăn đứt hầu hết tất cả các nước khác. Tức là hầu như không có nước nào có thể so sánh được, nếu lấy thời điểm đời nhà Đường, Hán của Tàu ra so với Pháp, Anh, Việt Nam vào lúc đó. Hay Ai Cập, Hy Lạp... đã từng có một thời hoàng kim vào lúc các nước khác chưa có gì. Hay nước Mỹ hoặc nước Úc với lịch sử mới vài trăm năm lại đây chẳng có gì để so sánh với các nước khác lúc xa xưa, nhưng hiện tại của họ lại làm hầu hết thế giới phải học tập.
    <rookie>
    You are what you know
    </rookie>
  3. Gorillaz

    Gorillaz Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    11/09/2001
    Bài viết:
    2.219
    Đã được thích:
    0
    doc bai bac Loveme thay chac la u hon tuoi 1 tuoi va moi wa nc Chau A nen giong tui lam a ! Nhung tui khac voi u la tui bạn tui ( Nhật va Hàn) rat de thuong, ngay ngay dau tien vao hoc them lop hè tieng Anh , tui no giup do tui het suc tan tinh!! Nhung tui nghĩ co lẽ nguoi Chau Á va mình co 1 cai gi do gan gui hon la nguoi Tay va minh! Nhu ban noi do, tui cảm thay nhu la họ choi voi minh nhung muh du than cach may cung co khoang cach! Tui con nhớ cai lan di party Haloween o truong a ! Hinh nhu la Châu Á va Tây dance rieng! Khi nhỏ ban tui keo tui vao nhom tui Tay, tui co cảm giac nhu la tụi tay ko thich( tui Tay nay tui ko co wen) boi the... ! con ging loveme khi vao hoc trong lop mon Toan , nhieu luc muon dien dat y cua minh cung ko dc!<-- tui no co vẻ khinh khinh! Nhung khi tui lam tren giay thi lam dc ! Khi tui no biet tui la nguoi hay dat cao diem nhat lop the la bat dau ket than va choi gan voi tui và có vẻ kinh trong tui hon hui trc!<--- the moi biet tui no ra sao? noi chung tui nghĩ nen lam het suc kha nang cua minh, tui no chi trong minh moi cai gioi thui !
    Bac gi ở Úc a! Ai di trc cung noi voi tui the day! Nguoi Viet Nam minh khi wa day bị mỗi cái ANH van nhung khi bat dc cai ANh Van thi hon han tui nó la xiềng! Va tui da thay bao nhieu la dan chung day ! Thoi thi hay co gang len nhé ! Tui cung bi nhu ay nen chi biet khuyen the thui ! Nhung tui hi vong ay se gioi that la gioi hon nha! chao ay nghen !
    Wen: bac loveme , nguoi Indo tot lam day, bac nen ket than voi ho. , ho that su se giup bac nhieu lam day! CU tin tuong tui ! that day!
    BN
    WHAT DO WE LIVE FOR, IF NOT TO MAKE LIFE LESS DIFFICULT FOR ONE ANOTHER
  4. Be_Free_new

    Be_Free_new Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/09/2001
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    0
    Lại phải cải chính một tí kẻo không bác Rookie lại hiểu lầm mất ý kiến của tôi mất. Chỉ so sánh vào thời điểm đó cái "xứ mọi" (theo như bác hottishman bảo) lại được dân Tây ca ngợi đến thế thì như ông bà ta bảo: "Ôn cố tri tân" thiển nghĩ chúng ta cũng bớt đi phần nào tự ti mặc cảm để phấn đấu đuổi kịp người khác chứ các bác nhỉ!
  5. chieu

    chieu Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    04/01/2002
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Dứng ở đỉnh núi này mà trông wa ngọn núi nọ, nào thấy đuợc cỏ ở duới chân núi của mình? Đừng fê fán vội, có những cái là lẽ thường tình, sự khởi đầu mà.
    Với những nguời xung wanh mình, dù tốt hay xấu, ko ít thì nhiều cũng có hình ảnh của mình fản chiếu trong đó, đôi khi do bạn ko nhận ra dấy thôi.
    Còn những ai vội vã đánh giá hay chê bai mình thì mặc kệ họ, cứ ănglê fớt tỉnh, đường dài mới biết sức ngựa ....
    chieu
  6. Rookie

    Rookie Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    19/10/2001
    Bài viết:
    753
    Đã được thích:
    0
    Um, "ôn cố tri tân" rõ ràng là hay, nhưng tớ thấy hình như mình "ôn" hơi bị nhiều rồi mà chẳng thấy oai phong lên được bao nhiêu.
    Sách học, báo đài, ngày nào chẳng thấy "ôn" luyện cho người Việt mình về truyền thống hào hùng của cha ông. Có lẽ vẫn tự ti. Với lại tớ đọc truyện về Trung Hoa, cứ thời gian nào càng nghèo khó thì việc ôn luyện càng mạnh mẽ thì phải Ôn luyện nhiều nhưng tớ thấy hình như số người biến nó thành "phấn đấu" như bạn nói có lẽ hơi ít Dù tớ không có gì phản đối chuyện "ôn cố tri tân" này, hiển nhiên rồi. Nhưng vấn đề là tớ nhìn chuyện "tự ti" sang khía cạnh khác, không liên quan gì đến truyền thống hào hùng đó. Đó là văn hoá, xã hội. Mmm, tại sao nước Mỹ hay Úc không có một lịch sử đáng tự hào như VN hay Tàu. Nhưng dân Mỹ hay Úc chẳng tự ti. Câu trả lời, họ đang giàu có như thế mà Vậy tại sao những nước mới có nền văn hoá lịch sử ngắn như thế lại giàu nhanh như vậy? Um, trả lời câu hỏi này thì có lẽ hơi dài.
    Một lần tớ đọc báo Lao Động, có một bài nói rằng thanh niên Singapore tuy cuộc sống vật chất đầy đủ nhưng luôn trăn trở về truyền thống văn hoá lịch sử của mình, luôn tự hỏi rằng mình là ai. Đại ý bài báo nói rằng họ vẫn tự ti dù giàu có, rằng người Việt mình nên hãnh diện với lịch sử hào hùng của cha ông. Đọc như thế tớ đồng ý, nhưng vẫn thấy gì đó không ổn. Tớ thích những bài nói về việc người Nhật hay người Đức biến mặc cảm thua trận thành sức mạnh thần kỳ của mình.
    Có thể giải thích cách nhìn của tớ bằng một ví dụ nhỏ, trong topic "trẻ con bây giờ":
    Btw, tớ cũng thấy ngay cả trẻ con tây, còn chưa biết gì mấy về lịch sử hào hùng của cha ông, cũng tự tin hơn trẻ con Việt Nam. Bạn xem phim ảnh cũng thấy chúng nó đóng tự nhiên hơn nhiều, xem Harry Potter chẳng hạn, chứ trẻ con mình thấy đóng toàn vai khóc lóc
    Đây chỉ là một khoá cạnh nhỏ thôi, nhưng cũng nói được cách giải thích của
  7. Be_Free_new

    Be_Free_new Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/09/2001
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    0
    Khi mình còn nhỏ, chắc cũng gần mười mấy năm rồi một lần vào lớp nghe cô mình bảo: "Các em vẫn thường nghe nước ta rừng vàng biển bạc, cánh đồng cò bay thẳnh cánh, vậy các em có biết người Nhật nói gì với con cháu họ không, nước chúng ta nghèo, tài nguyên chẳng có gì, đất nước bị chiến tranh tàn phá, nhìn ra thế giới là sự nhục nhã". Với mình ngày đấy nước Nhật là gì đó ghê gớm lắm khi xung quanh cái gì mắc, tốt cũng đều là hàng Nhật. Tự nhiên thấy có gì thay đổi trong lòng.
    Từ đó tò mò đọc lan man về Nhật, từ Minh Trị đến chiến tranh Nga Nhật, Trung Nhật cho đến Karoshi - Chết vì làm việc quá sức, đến những bình hoa Ikebana... để hiểu tại sao khoảng cách giữa chúng ta và Nhật giờ đây quá xa, dù hai nước có cùng quá khứ bị chiến tranh tàn phá và cùng bước ra từ chiến tranh. Người Nhật từng bảo là Họ cuối đầu thật thấp để ngẩng đầu thật cao mà!
    Sự phát triển nhảy vọt của Mỹ và Úc thiển nghĩ bắt nguồn sâu xa từ những di dân đầu tiên phần lớn nghèo khổ rời bỏ Châu Âu già nua đi tìm miền đất hứa để an cư lập nghiệp, với một niềm tin và nghị lực mãnh liệt về thành công và đó là nền tảng hình thành một nước Mỹ hay ÚC trẻ trung đầy sinh lực. Rồi bằng triết lý Nồi Hầm Nhừ (melting pot) đất nước mới này hòa tan những đợt di dân tiếp theo đến từ khắp nơi với các nền văn hóa, tư tưởng khác nhau để tạo thành một sức sáng tạo mới và sự tương hỗ góp phần giúp Mỹ hay Úc phát triển nhanh chóng.
    Tuy nhiên mình cũng từng gặp không ít dân châu Âu dè bỉu Mỹ là đất nước thiếu cái nền tảng văn hóa ổn định và lâu dài. Có điều ngay cả những người đó cũng khó hòa nhập vào được nhịp sống nhanh như tại Mỹ. Đôi khi mình nghĩ mặc cảm tư tôn che dấu cái mặc cảm tự ti. Vì suy cho cùng thì cái trẻ trung sáng tạo đó thu hút khá nhiều trí thức châu Âu sang Mỹ. Hoàn toàn đồng ý về "cái triết học bắt đầu từ kính và sợ", nói về triết học Khổng Tử thì phải, nó cũng ảnh hưởng mạnh đến văn hoá Việt Nam từ bao nhiêu năm nay" của bạn, đi đâu cũng phải gặp toàn "cây đa cây đề" cũng ngại. Đâm ra nhiều khi quên mất việc phát biểu.
    Còn chuyện văn hóa thì mình nhớ có lần thầy mình, một vị giáo sư khá tên tuổi chắc không muốn nêu tên lên ở đây có kể cho mình một câu chuyện nhỏ, giờ rảnh rỗi kể lại cho bạn nghe. Vị giáo sư đó có một cô con gái khi nhỏ đi học mỗi khi học xong thường xếp ghế lên bàn để người lao công dễ dọn dẹp phòng hơn. Một lần về VN dạy, giáo sư có đề nghị các anh chị thạc sĩ tương lai hãy giúp chị lao công bằng cách xếp ghế lên bàn để dễ dọn dẹp hơn thì nhận được câu trả lời là chị lao công được trả tiền để làm việc đó thì tại sao không để nguyên như thế! Cô bé và các bạn của cô có thể không hiểu rõ lắm việc mình làm nhưng những thạc sĩ tương lai đó thì chắc là có. Cuộc sống đôi khi bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt! Khi kể hình như thầy mình không vui lắm.
  8. Angelique

    Angelique Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    17/04/2001
    Bài viết:
    940
    Đã được thích:
    0
    Rookie
    Công nhận Đức và Nhật vì thua trận WWII nên xấu hổ với thế giới . Không biết rõ người Đức ra sao nhưng có 1 Thành Viên ĐTrưng ở Đức bảo là dân Đức lạnh lùng như đá, còn dân Việt ấm cúng tương trợ lẫn nhau . Dân Nhật cả đời cắm cúi làm việc, gia đình phân tán , các ông bà già phải thuê người đóng kịch làm con cháu đến làm kịch xum họp gia đình . Giàu có nhưng không sung sướng, đó là lời tự thú của người Nhật .
    Còn trẻ em VN khi đóng phim cũng đâu có tệ như Rookie nói nhỉ . Hồi còn ở VN tôi đâu có thấy trẻ em cỡ tuổi Harry Potter đóng vai khóc lóc bao giờ đâu? Phim Lê Văn Tám đóng ở trường Lê Hồnng Phong SG í , hay ra phết, chả có ai khóc cả .
    về cái người Việt tôi quen ở Pháp nịnh bợ tôi có nói chuyện với 1 người cùng làm Mỹ . Bà nói đó là vì người đó có tư tưởng của 1 người dân thuộc địa, xem Pháp là Mẫu quốc , đó là điều đáng buồn cho người Việt ở Pháp . Buồn hơn nữa là người Việt ấy có bằng PhD ở Sorbonne .
  9. Angelique

    Angelique Thành viên quen thuộc

    Tham gia ngày:
    17/04/2001
    Bài viết:
    940
    Đã được thích:
    0
    ặ? hay ?'ang trong thỏ?Êo luỏ?ưn chú Admin nghỏằ<ch ngỏằÊm chuyỏằfn ra ?'?Ây làm g?ơ ?
  10. IRC_Vietnam

    IRC_Vietnam Thành viên tích cực

    Tham gia ngày:
    04/04/2015
    Bài viết:
    93
    Đã được thích:
    30
    Cheryl, hiện là tư vấn viên cho một công ty về ôtô, bắt đầu bị mọc lông ở ngực, ở chân từ năm 12 tuổi. Cô bắt đầu bị rong kinh từ năm lên 8. "Tôi từng bị bạn bè chế giễu, đánh đập khi ở trường. Bạn bè thường gọi tôi là khỉ Gorilla hay Cheryl lông rậm", Mirror dẫn lời cô kể lại.

Chia sẻ trang này