1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Văn Cao - Giấc mơ một đời người. Bài mới: Văn Cao - Một tinh cầu giá lạnh

Chủ đề trong 'Bắc Âu' bởi boxwehn, 27/09/2004.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. boxwehn

    boxwehn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/07/2004
    Bài viết:
    882
    Đã được thích:
    0
    CỐ NHÂN
    Nhiều khách xuân xanh trường phú quý
    Mấy ai đầu bạc hội kỳ anh?

    Nguyễn Bỉnh Khiêm
    Cuộc ruợu không nặng nề nhưng trầm lắng. Mùa xuân Giáp Dần 1974 sao nhiều mưa phùn. Lại một năm thuỷ. Có lẽ từ sau tết, hôm nay Lê Đại Thanh mới lên Hà Nội. Lê Đại Thanh hơn Văn Cao ngót hai mươi tuổi, còn Lan Sơn thì cũng hơn chừng mười tuổi. Khi ông đốc học Lê Đại Thanh và nhà báo Lan Sơn đã có tiếng trong làng thơ mới thì cậu bé Văn Cao mới cắp sách tới trường. Nhưng chính hai ông khi đọc những bài thơ đầu tiên của Văn Cao đã đi tìm Văn Cao giữa thành phố của biển đầy bụi bặm. Hôm nay đúng là duyên kỳ ngộ. Vẫn là ba con người ấy, ba thi sĩ của một thời trẻ trung. Chỉ có bây giờ thì già đi, nghèo đi. Và hèn đi.
    Có tiếng đẩy cửa sắt. Tiếng cót két khô khan hệt như sự hoen rỉ trong tâm hồn. Căn nhà hẹp của Lan Sơn ở phố Ngô Thì Nhậm này chợt mập mờ tia sáng. Có bóng người bước vào. Thì ra là thằng con trai Lan Sơn ôm về thêm một chai nữa. Văn Cao mở nút, rót đầy ba chén. Một tiếng ?ocách? gọn lỏn. Văn Cao ngồi hơi cúi đầu, xếp chân bằng tròn và hai tay đan xen dưới cằm. Giọng Văn Cao bỗng bay ra. Một bài thơ làm chảy nước mắt. Lan Sơn ngẩng lên, đưa tay vuốt mặt. Còn Lê Đại Thanh thì cười lên chua chát. Hình như đó là tâm sự của cả ba người. Những chén rượu lại được nâng lên. Lại tiếng va chạm của đồ sứ lạnh đục. Văn Cao rùng mình. Cuối xuân rồi mà trời còn lạnh giá. Cái lạnh giá báo hiệu một mùa hè gay gắt. Văn Cao nghĩ đến bệnh tình. Cả Lan Sơn nữa.
    Những tin tức văn nghệ gần đây báo hiệu thêm một nặng nề mới. Tập thơ Cửa mở của Việt Phương như đóng thêm một mốc cắm sau Những người trên cửa biển của Văn Cao sau 15 năm truân chuyên, chìm nổi của dòng văn nghệ áp sát sự thật khắc nghiệt của đời sống, của cơ chế. Nhưng đây là chuyện mấy cậu làm thơ còn trẻ. Hình như người ta đang tính tới việc phải đề phòng một vụ ?oNhân văn giai phẩm? mới thì phải. Nghe đâu có cậu làm thơ về cái khăn tăng chiến tranh nhìn như cái vòng trắng. Rồi có cậu lại làm thơ về nhà thơ với người ăn mày. Một cậu thương binh nào đó vô phúc lại viết cái truyện mang tên Cây táo ông Lành. Chẳng biết nó có ám chỉ gì không nhưng chắc chắn cậu ấy cũng nhận đủ. Vì sao lại có thể ngây thơ lấy cái tên ấy đặt cho truyện của mình.
    Cả ba người thì thầm. Cả ba cùng cười một giọng cười nghèn nghẹn. Không biết đến bao giờ văn nghệ mới được thoải mái, mới không bị quy chụp nặng nề. Không biết có thể hy vọng gì ở những người đang một sống, hai chết ở chiến trường miền Nam khốc liệt. Mắt Lan Sơn bỗng vời xa. Còn Văn Cao thì thốt lên câu hỏi. Không biết đến ngày nào mới thống nhất? Không biết ai trong số ba người này còn sống tới ngày vui đó? Cứ ngồi nhìn nhau mà thương nhau. Đúng là tuổi già xồng xộc đến?
    Lê Đại Thanh cao hứng lè nhè Trương Chi: ?oNgồi đây ta gõ ván thuyền. Ta ca trái đất còn riêng ta?. Văn Cao để ngón tay lên môi ý nhắc khe khẽ. Con chim đã từng bị tên, luôn luôn sợ ở đâu đó có một cánh cung đang giương lên, đang chĩa về phía mình.
    Rồi cũng đến lúc tàn cuộc. Ba người dùng dằng trước cánh cửa sắt. Nửa muốn rời nhau ra, rồi mỗi người một ngả cô đơn, nửa muốn ngồi thêm chút nữa. Biết đâu, đây là lần cuối của ai gặp lại những cố nhân của thuở xa xưa yêu dấu.
    Hôm nay tự nhiên thấy trong người khỏe một chút, ý định đi ra đường khẽ giục. Văn Cao gắng chọn một lối ít người qua lại. Ông men theo hồ Thiền Quang lúc nào không hay. Lúc này, nó đúng là Thiền Quang chứ không phải Ha-le, Ha-liếc gì cả. Mặt hồ lặng phắc. Nắng ban sớm lấp loáng trên gương nước, chập chờn như những đốm lửa bay nhảy. Ông chợt ngẩng lên. Ồ!Có một cành phượng vĩ đã nhúc nhắc xòe ra vài bông đỏ. Không biết vào hè đã được bao lâu, nhưng chưa nóng lắm. Những bóng râm từ các bóng cây thả xuống đất một vùng thoáng đãng. Văn Cao cứ muốn tìm vào một gốc cây, ngồi im lặng dưới đó mà thôi miên mặt hồ cho dừng lại một dĩ vãng mà ông đang gắng nhớ. Song dừng lại trước mặt ông là một căn nhà dáng cổ cũ kỹ. Trước cửa nhà là một bụi tre đằng ngà vàng óng. Nhà họa sĩ Nam Sơn im ắng như một tinh cầu xa lạ. Văn Cao thoáng rưng rưng. Bậc quốc họa này cỡ bậc thầy của nền hội họa hiện đại Việt Nam. Ông ấy đã có một thời gắng dốc hết sức mình cho một nền nghệ thuật Việt chân chính và thuần khiết. Và trong nhiều năm gần đây, bậc quốc họa sống vô cùng kham khổ trong quên lãng. Văn Cao nhớ từng góc nhà tối ẩm, từng bậc thang lên chênh vênh. Những bức tranh phủ bụi thời gian. Ông Nam Sơn đã đi ra khỏi cõi đời trong cơn đói, trong lòng còn ngổn ngang tâm tư. Văn Cao nghĩ đến phận mình. Ông chưa già nhưng bệnh tình cũng chẳng đáng lạc quan. Cái lớn hơn là lòng chán nản, tù đọng. Sao không còn cách gì vượt lên như hồi đầu trai tráng? Văn Cao cứ đứng bên cây sữa, hết nhìn căn nhà họa sĩ lại nhìn hồ nước thiên nhiên. Có gì giống nhau giữa hai sự lặng im ẩn giấu đầy bí mật kia?
    Văn Cao không ngờ ở một góc khác bên hồ, Lan Sơn cũng đang ngồi trầm tư. Bây giờ thì Lan Sơn đang đi tới ông. Văn Cao đứng nhìn người bạn già đang tiến lại gần mình trong cái dáng mảnh khảnh, hơi run rẩy, thấy trào lên trong lòng một cái gì đăng đắng. Hai người bạn nhìn nhau, như chẳng cần nói thêm gì nữa. Họ đi bên nhau im lặng.
    Lan Sơn chợt kéo tay Văn Cao. Trước mặt hai người đã là quán Tiên Điền. Ông chủ quán vuốt râu mỉm cười. Lại hai ông khách quen. Cuốn sổ nhàu nát ghi tiền nợ rượu của khách bỗng rơi xuống đất.
    Lan Sơn đã về trước. Còn lại mình Văn Cao với chén rượu. Lan Sơn đã sống một cuộc đời thi sĩ nhiều thua thiệt. Ngay từ năm 1934, tập thơ Anh và em của ông do Nguyễn Văn Dzinh xuất bản đã làm xôn xao Hải Phòng. Tập thơ với bề dày 100 trang, in 500 cuốn ở nhà in Cao Văn Hữu gồm khoảng 30 bài với bìa ngoài đề ?oThơ mới?, với bài tựa của ông Nguyễn Tiến Lăng - một bậc đàn anh nâng đỡ thơ mới - thật nặng cân. Và Lan Sơn đã bước vào vị trí các thi nhân Việt Nam trong tập sách của Hoài Thanh, ông được giới thiệu sau Thế Lữ và Vũ Đình Liên.
    Lan Sơn còn ở lại họat động ở Hải Phòng đến ngày cướp chính quyền, và ông đã có mặt trong những người lãnh đạo đầu tiên của thành phố dưới chính quyền non trẻ. Hình như tấm hình chụp Lan Sơn và những người đó còn nằm trong khung kính của nhà bào tàng Hải Phòng. Rồi kháng chiến toàn quốc bùng nổ. Những ngày ấy, giọng thơ Lan Sơn đổi hẳn cùng cuộc đổi đời. Văn Cao còn nhớ những câu thơ về Hải Phòng: ?~Dòng sông thắt lại niềm căm giận - Dãy núi trào lên nỗi nhớ mong?T.
    Thế những cuộc đời éo le, dồn dập. Khi hòa bình, Lan Sơn lại trở về Hà Nội ở vị trí một nhà giáo ẩn dật, dường như không tên tuổi. Những cái gì hồ hởi, phấn khởi của ban đầu đã mất dần, mất dần. Sự ngột ngạt của bon chen, của một không khí thiếu dân chủ cứ căng thẳng ngày một nhiều. Cho đến một hôm nay đây, Lan Sơn vẫn trong cảnh túng quẫn đến cực độ của một nhà giáo thanh khiết đã già mà không cách gì tìm ra lối thoát.
    Cái chết đã đến với Lan Sơn một ngày chớm thu. Cơn bệnh nặng đã không cho ông kịp viết nốt những câu thơ cuối của bài thơ lục bát cuối. Nhìn bài thơ loang vết mực và những chữ dở dang, lòng Văn Cao quặn thắt. Bên nhưng ngọn nến cháy, bên nhưng hương thơm ngát trên nắp linh cữu người bạn xưa, cố nhân đã quá cố, Văn Cao ngồi im lặng như bức tượng. Hai con mắt mở to, thức chong chong, ráo hoảnh.
    Nguồn
    Văn Cao - Người đi dọc biển, Nguyễn Thụy Kha.

  2. boxwehn

    boxwehn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/07/2004
    Bài viết:
    882
    Đã được thích:
    0
    Mùa Xuân Đầu Tiên
    1976
    Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
    Mùa bình thường mùa vui nay đã về
    mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
    Với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
    một trưa nắng vui cho bao tâm hồn.
    Rồi dặt dìu mùa xuân theo én về
    Người mẹ nhìn đàn con nay đã về
    Mùa xuân mơ ước ấy đang đến đầu tiên
    Nước mắt trên vai anh, giọt sưởi ấm đôi vai anh
    Niềm vui phút giây như đang long lanh.
    Điệp khúc:
    ôi giờ phút yêu quê hương làm sao trong xuân vui đầu tiên.
    ôi giờ phút trong tay anh đầu tiên một cuộc đời êm ấm.
    Từ đây người biết quê người
    Từ đây người biết thương người
    Từ đây người biết yêu người.
    Giờ dặt dìu mùa xuân theo én về
    Mùa bình thường, mùa vui nay đã về.
    Mùa xuân mơ ước ấy xưa có về đâu
    với khói bay trên sông, gà đang gáy trưa bên sông
    một trưa nắng thôi hôm nay mênh mông.
    Download
    MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN - CA SĨ THANH HOA
    MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN - TAM CA THẾ HỆ MỚI
    MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN - CA SĨ THANH THÚY

    Được tuan_ngoc_pham sửa chữa / chuyển vào 18:28 ngày 14/12/2006
  3. boxwehn

    boxwehn Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    09/07/2004
    Bài viết:
    882
    Đã được thích:
    0
    Trở lại Mùa xuân đầu tiên
    Nhân tài làm trọng đời nào khỏi
    Thiên hạ chẳng tư của ấy chung?