1. Tuyển Mod quản lý diễn đàn. Các thành viên xem chi tiết tại đây

Yêu, ở và đi...

Chủ đề trong 'Tâm sự' bởi taybach, 09/04/2011.

  1. 1 người đang xem box này (Thành viên: 0, Khách: 1)
  1. taybach

    taybach Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/04/2011
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Hnay, ở nhà 1 mình. Thằng bạn ở cùng đi du lịch. Cả tuần nay bận rộn, bao nhiêu việc. Được ngày hôm nay rãnh rỗi, lôi ebook ra đọc nốt. Sao cái cảm giác đọc để cảm nhận như ngày xưa không còn nữa. Bây giờ đọc dường như chỉ là để đọc, để chứng minh là mình đã đọc. Cóp truyện vào điện thoại, lúc nào rảnh lôi ra đọc, đọc để cho xong. Mỗi lần đọc, chẳng thấy cảm giác gì, chỉ biết đọc, đọc và đọc, để cho xong. Chẳng như ngày xưa, có lần đọc Mắt biếc, đã khóc, khóc thật nhiều. Năm sau đọc lại, ko khóc như ngày xưa, nhưng vẫn là nỗi buồn miên man. Năm sau nữa, vẫn còn buồn rất nhiều. Nhưng đó là cảm giác của 8 năm về trước, khi mình còn là 1 cậu nhóc cấp 3...
    Cuối cùng, hôm qua cũng đã đi đặt cọc tiền nhà. Bố mình bảo để hôm nay đi cho nó đẹp ngày, nhưng mình ko đồng ý, mình muốn nhanh gọn. Đã quyết là làm, với mình, ngày tốt ngày xấu ko quan trọng, quan trọng là mình thấy nó xấu hay nó tốt. Bướng, bố mẹ bảo mình thế. Uh thì bướng, bướng chẳng chịu nghe ai. Bảo sao lại mua nhà ở luôn làm gì cho nó đắt, mua theo kiểu góp vốn chờ 1-2 năm sau nhận nhà thì rẻ hơn nhiều. Nhưng mình ko thích như thế. Với mình, 1 là nhà ở luôn, 2 là ko mua. Chuyện chờ 1-2 năm, ko bao giờ mình chờ. Cho nên bạn bè ai cũng bảo thấy rục rịch tìm nhà từ năm ngoái mà đến giờ mới mua được, sao ko đặt mua từ năm ngoái rồi năm nay nhận nhà có phải kinh tế hơn không, vừa được nhận nhà mới, vừa rẻ đi bao nhiêu tiền.
    Hà nội, mình đã ở đây đc gần 2 năm rồi. Chính xác là 1 năm 8 tháng. Mình ko thích Hà nội, thực sự ko thích. Mình ghét cái Hà nội xô bồ, mình ghét cuộc sống ở Hà nội. Mình muốn về nhà. Ở nhà mình thấy thoải mái. Nhà mình ở thành phố nhỏ, nhỏ nhưng xinh đẹp và quen thuộc. Mặc dù đó cũng chẳng phải là quê mình, nhưng mình đã ở đó từ năm lên 4. Mình đã quen với cuộc sống ở đó, yêu cuộc sống ở đó, cảm giác mình như là người thuộc về nơi đó. Nếu ai hỏi mình ở đâu, mình bảo Nghệ An, có lẽ bản tính Nghệ An nó đã ăn vào máu mình rồi. Còn nhớ, hồi năm ngoái, lúc tham dự 1 chương trình gameshow trên V3, ở màn tự giới thiệu, mình bảo mình đến từ Nghệ An. uhm, mình bảo mình đến từ Nghệ An, chứ có bảo quê Nghệ An đâu. Thế mà về quê, ai cũng bảo thằng này mất gốc rồi, mày quê Quảng Bình sao lại bảo Nghệ An. Sao lại phân biệt thế, cháu quê Quảng Bình, nhà ở Nghệ An, chẳng lẽ phải giới thiệu đầy đủ nguồn gốc ngọn ngành à.
    Em, 1 cô gái Hà Nội chính gốc, bảo em yêu Hà nội, em ko thể chịu cảnh về Nghệ An được. Em chỉ yêu Hà nội và em ko thể xa nó được. Em bảo ngta cục bộ. Uh, cục bộ như những người Nghệ An vậy. Em bảo tất cả những người Nghệ An em chơi đều cục bộ, và người ta cũng ko phải ngoại lệ.
    Một mình, mình ghét cảm giác một mình. Nhưng mình ở cái cảnh này cũng gần 1 năm rồi. Từ cái ngày em xa Hà nội của em. Là cái ngày mà ngta đã chẳng còn liên lạc với em nữa. Ngta chẳng thể có em, thì ngta sẽ quên em, ngta chẳng thể nhớ, chẳng thể yêu 1 người mà ngta ko bao giờ có. Em bảo ngta ác lắm. Ừ, ngta là vậy. Cái gì chẳng phải của ngta, chẳng phải ngta thích thú, thì ngta sẽ chẳng bao giờ quan tâm cả, ko bao giờ. Ng khác có thể nhớ về ngta, nhưng ngta thì sẽ quên ng khác. Quên đi để ko phải nhớ, để ko phải lúc nào cũng chỉ biết đến 1 người.
    Đi uống rượu, bạn bè bảo sao mày ko kiếm ny đi. Bảo "em nghèo em ko có tiền tán gái". Cả lũ nhao nhao phân tích, ny chứ có phải là gái vớ vẩn đâu mà tiền, chú thế này, chỉ cần tán vài hôm, gái nó khắc đổ. Uh, thì đổ, nhưng ko thích thì đổ để làm gì. Con em giới thiệu cho 1 con bạn, cafe gặp gỡ 1 hôm, con em đã tâm lý về trước, bảo mình chở bạn về. Uh, thì chở, chở xong kệ luôn. Mấy tháng sau em ý có ny. Con em cứ bảo anh còn yêu ny cũ, còn bắt em giới thiệu bạn làm gì, làm em xấu mặt, từ sau ko giới thiệu cho anh nữa. Uh, thì ko giới thiệu. Thế mà mới cách đây 1 tháng, lại giới thiệu mình thêm 1 em, nhưng lần này gặp xong mình nói thẳng mình chẳng thích. Anh ế rồi.
    Định viết từ lâu rồi, nhưng lại k muốn. Sợ những người quen sẽ đọc được. Chẳng muốn kể cho bạn bè. Lần cuối mình kể cho bạn là lần mình buồn chuyện mình và em, đã lâu rồi, mình với bạn k chia sẻ nhiều điều. Ngày xưa, hồi mình và bạn có ny, cả 4 người chơi với nhau rất thân. Ngày nào cũng là những câu chuyện từ trên trời cho đến dưới đất. Nhưng cuối cùng, bạn và mình vẫn đi chơi cùng nhau, ai cũng bảo 2 thằng này suốt ngày đi với nhau thì đến bao giờ mới có ny. Ny, bạn bảo bạn bây giờ chẳng thể yêu được, bạn vô cảm rồi. Mình vô cảm ko, có lẽ. Mình đã chẳng còn cảm giác gì nữa rồi, cảm giác bối rối khi gặp người khác giới đã ko còn. Có lẽ, vì thế cho nên mình khó yêu. Gặp ai mình cũng chỉ bới lông tìm vết, gặp ai mình cũng chê, tự bảo chẳng đến đâu cả đâu.
    Hnay nhắn tin, ko thấy trả lời. Nhắn tiếp, cũng k thấy trả lời. Ngồi đọc nốt truyện, gặp nhấm nỗi buồn. Tự dưng 1 tn ngủ ngon nhé. Chẳng thấy cảm giác gì, những lúc anh cần, em chẳng đến. Khi anh đã nuốt xong cảm giác, em xuất hiện. Em là thế. Anh nghĩ anh với em ko hợp nhau. Em là 1 cô bé xinh đẹp, tốt bụng, và đặc biệt là em cùng quê với anh. À quên, k phải quê. Em ở cùng Nghệ An với anh. Anh cần ny gần nhà, để mỗi khi về quê, à quên, về nhà, anh ko phải lặn lội từ nơi này đến nơi khác. Thử nghĩ xem, nếu như anh yêu và lấy 1 người ở trên tít Lào Cai Yên Bái thì Tết anh sẽ phân thân kiểu gì. Khi anh phải về quê vợ, về nhà anh ở Nghệ An, rồi về quê anh ở tận Quảng Bình. Cho nên, anh chỉ kiếm người Nghệ. Em đủ các yếu tố đấy, em lại còn hợp tuổi anh nữa chứ, mèo và hổ, nhưng anh k thích gọi em là mèo. Anh đã từng có 1 mèo, đã từng như thế. Anh cũng chẳng biết gọi em là gì, danh bạ anh chỉ lưu với tên em, mỗi cái tên, chẳng có gì đặc biệt, chẳng có gì để tạo cảm giác. Anh nt cho em, chẳng phải anh cần em, vì lúc anh cần em ko có ở bên anh, có lẽ, anh đã chán cảm giác một mình, nên anh nhắn chỉ để tìm người chia sẻ. Nhưng em k phải là một người chia sẻ tốt. Em k có thói quen để chuông hay để rung điện thoại. Nên em chẳng biết anh nhắn tin, nên em chẳg bao giờ biết lúc nào anh cần em. Nhưng anh vẫn nhắn tin cho em, lúc nào buồn anh vẫn nhắn, nhưng chỉ là những cái tin vô cảm, chẳng phải những tn như ngày xưa anh đã từng nhắn cho người khác. Nên cho trước khi nhận, nhưng anh chỉ biết nhận, chỉ muốn nhận rồi mới cho. Cho nên anh chẳng thể nhận được gì cả.
    Hnay anh ngủ 1 mình, tối mai anh ngủ 1 mình, tối mốt, tối ngày kia vẫn thế. Ngủ 1 mình cho đến khi bạn anh đi du lịch về. Em có biết ko, tất nhiên là em ko biết rồi, vì anh chẳng nói cho em sao em biết được.
    Em hỏi anh ngủ chưa, anh bảo anh chưa, anh bảo anh đang ngồi chơi một mình. Em bảo uh thế em đi ngủ trước đây, anh cũng ngủ đi nhé, Uh thì anh chưa ngủ, vì anh chưa muốn ngủ. Anh ngồi đọc truyện, anh ngồi chat, anh ngồi lướt wweb, anh ngồi học tiêng Anh, anh ngồi viết bài này, và giờ anh đi ngủ. Có lẽ, cần bật 1 chút nhạc để ru anh ngủ, một chút nhạc ko lời, để cả đêm như thế, sẽ ngủ ngon....
  2. cafe_sua

    cafe_sua Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    10/02/2011
    Bài viết:
    312
    Đã được thích:
    1
    hôm nay rảnh rỗi chả bít làm gì nên mới có kiên nhẫn đọc đc hết topic này của cậu@-)
    nhưng càng đọc lại càng muốn đọc típ , viết rất thật :) nhưng tự dưng thấy buồn buồn.Hi , con trai càng lớn càng lười yêu mà...mà hình như cậu sn 86 (tuổi hổ) vẫn còn trẻ chán.hì...>:D<
    P/S : Mà tớ "đến từ" Yên Bái đấy :-"

  3. taybach

    taybach Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/04/2011
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Muốn viết thêm, viết nhiều, nhưng cảm giác hnay ko như hôm qua, hôm qua muốn viết, nhưng ko về nhà, hnay về nhà, lại ko muốn viết. Đã mua 1 cuốn sách, về đọc, ko đọc trên máy nữa, đọc sách thật, đọc để tìm lại cảm giác.
    Sắp đến sn rồi, k biết sn này có ai còn nhớ và có ai đã quên. Sn em, anh nhớ, nhưng anh k chúc em, coi như anh đã quên em. Sn này, k biết em còn nhớ.
    Lang thang, về nhà, về nhà cũng chẳng biết làm gì, ngồi máy, đã chẳng muốn ngồi, đi, ghét đi 1 mình, anh từng bảo em, anh ghét đi một mình. Anh hay đi trời mưa, trời mưa anh càng muốn đi, nhưng anh ghét chúng, vì trời mưa anh phải đi một mình. K ai muốn đi trời mưa, như anh.
    Dường như, anh đang cố để yêu em. Nhưng dường như, anh và em, ko có điểm gì chung. Em chẳng phải là cô bé mà anh gặp một lần đã nhớ, cũng chẳng phải là người có thể trò chuyện với anh cả đêm, em cũng chẳng hiểu anh. Anh đi lang thang, em chỉ bảo anh về ngủ đi, anh ko muốn về, em chỉ bảo chắc anh có chuyện gì buồn, anh cũng chẳng hiểu, sao anh lại nói với em
    Hnay, k thật buồn để có thể viết thật nhiều, đã về nhà, ko phải ở 1 mình, tối đi ăn, đi mua sách, cảm giác k thật quá cô đơn, nhưng, k hiểu sao, anh cứ nghĩ về em, những điều anh ghét, những điều anh mong, hay, khi chưa có thì ta muốn có, có phải trò chơi, anh tự nhủ k được nhắn cho em, nhưng vẫn cứ nhắn, tin nhắn của em, chẳng được như những người trước, nhưng vẫn nhắn, hay chỉ là, cảm giác cô đơn, muốn tìm người chia sẻ, thật thế ko
    Em ngủ ngon
  4. taybach

    taybach Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/04/2011
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    "Em ngủ chưa", ko tn nhắn trả lời.
    Anh lại buồn rồi. Định nhắn thêm như thế nữa, nhưng, nhắn làm gì khi ko có người nhận. Lại buồn một mình, lại nuốt một mình.
    Hnay, anh đi học, lâu lắm rồi, mới lại đi học lại. Chẳng phải là chăm, chẳng phải là muốn, mà đơn giản chỉ là đi làm về ko biết đi đâu về đâu. Ngày nào cũng vậy, 5h30 là bắt đầu ngồi ngơ ngẩn, đọc tin, lướt web, chỉ chờ đợi có người rủ về. Nhưng về đâu, nhà ko muốn về, đi đâu cũng k biết. Hôm nào cũng vậy, tối nay ăn gì làm gì ở đâu.
    Ngày mai là sn, hnay, bắt đầu có những người hỏi có tổ chức gì ko, ko, ko tổ chức gì cả. Ngày mai, có lẽ, đi đá bóng,8h, lại về nhà, chắc lại ăn mì tôm. Đã về, là ko muốn đi đâu nữa.
    Hnay, anh gặp bạn. Bạn học cùng mình cấp 3. Bạn rủ mình đi học. ừ, thì đi, rảnh rỗi, ko hẳn, là chẳng biết làm gì, đi học giết thời gian vậy. Thạc sỹ cơ đấy, mình chúa ghét bằng cấp, nhưng, có lẽ, đi học vậy, học giết thời gian.
    Từ kĩ thuật, nhảy sang kinh tế, học chuyển đổi, thấy cũng hay. Ko hẳn khô khan như kĩ thuật, bài học là những bài nói chuyện, cảm thấy vui hơn. Có điều, đã sẵn sàng thay đổi chưa.
    Bạn bảo, mình chẳng quyết được gì cả. Lí do nào cũng chỉ vậy. Học xong đi ăn, mình muốn đi uống bia, uống bia dễ ngủ. Muộn, lèo tèo vài khách, lại giải tán, ko hẹn hò, mình và bạn kiếm quán cơm ăn. Ăn xong, lại về. Sn là thế đấy, là vô vị, là chẳng làm gì cả.
  5. taybach

    taybach Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/04/2011
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Anh dừng lại
    Dừng lại để sẽ chẳng có chuyện gì đáng tiếc xảy ra, như đã từng
    Hnay anh nhắn cho em, hẹn em tối đi dạo phố, anh muốn uống 1 ly ****tail, một chút rượu nhẹ, để có thể ngủ ngon
    Anh đã tìm quán, phân vân lựa chọn
    Và em
    Em mệt, em ở nhà
    Chẳng một tin nhắn, anh bảo anh qua, em bảo hôm khác
    Anh đi lang thang, mua 1 ít bánh cho 1 người bạn, vì đã hứa
    Anh đi ăn, rồi anh về nhà
    Còn em, thì thôi vậy, coi như em chẳng biết
    Hnay là sn anh

    Anh thấy, anh lạc lõng
    Mọi người đều rất tốt, nhưng k hiểu sao, anh vẫn thấy cô đơn
    Em anh bảo, anh lệch pha
    Nó thích Hn, nó hợp Hn, nó hợp cách sống của người HN
    Còn anh, anh lệch pha, anh k hợp, anh ko thích Hn
    Anh chỉ hợp với cách nghĩ, cách làm có phần vụng về của người miền Trung
    Nhưng nó là thật, nó chẳng khéo như người Hn
    Vì anh là thế
    Anh lệch pha

    Hnay, nhận tin của em, ko phải trên wall, mà là trong messege
    Cứ nghĩ, em chẳng nhắn
    Nhưng em vẫn nhớ
    Em vẫn nhắn
    Rốt cuộc, em đúng, anh sai
    Anh độc ác
    Thế mà
    Anh luôn bảo
    Em sai rồi
    Ko phải, là anh sai
  6. hieu04

    hieu04 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/05/2004
    Bài viết:
    5.858
    Đã được thích:
    0
    Bác nhiều tâm sự nhỉ. Thôi cố gắng lên bác =)
  7. dinhmenh2512

    dinhmenh2512 Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    14/03/2011
    Bài viết:
    2.336
    Đã được thích:
    4
    Đi, em muốn trốn đi :)
  8. hieu04

    hieu04 Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    07/05/2004
    Bài viết:
    5.858
    Đã được thích:
    0
    Bác Mệnh lại muốn trốn đi đâu thế? Có tâm sự gì rồi sao :)
  9. patituchi

    patituchi Thành viên rất tích cực

    Tham gia ngày:
    25/05/2008
    Bài viết:
    1.586
    Đã được thích:
    1
    Chúc mừng sn bạn (muộn mất 40 phút) keke. Người tuổi hổ thường sống tình cảm, b cũng vậy, b cứ nói quên, nhưng đọc hoài thì thấy tình cảm cũ vẫn ám ảnh bạn. Kinh nghiệm xương máu là đừng cố trở thành người mình thích, hãy thoải mái nhất khi là chính mình. Tuổi mới nhiều niềm vui mới @}
  10. taybach

    taybach Thành viên mới

    Tham gia ngày:
    08/04/2011
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Xin đừng yêu em, xin đừng
    Anh k muốn phải yêu
    Yêu em mùa hè, đừng yêu mùa đông

Chia sẻ trang này