Qua một thời gian tìm hiểu, bản thân tôi mới đi đến xác nhận: đơn vị cơ sở của tiếng Viết, chính xác là tiếng (chứ không phải là từ). Và, một câu hỏi lại đặt ra là: số tiếng nhiều nhất mà tiếng Việt có là bao nhiêu? Người ta tính toán được chúng như thế nào? Mời các bậc anh em cho ý kiến!
Trước hết, thân tôi cũng xin đưa ra 1 cách thử tính số tiếng chỉ rặt dựa theo toán học. Ta đã biết mỗi 1 tiếng đều gồm 5 thành phần là: âm đầu (D), âm đệm (W), âm chính (A), âm cuối (K) và dấu thanh (Z). Cho 5 thành phần này là 5 chiều của 1 mảng (ma trận). Vậy số phần tử có trong mảng [5] này chính là tổng số tiếng (T). Ta sẽ có:
- D = 25 (Oh(?), H; K, Kh, G, Ng; X, Ch, S, Tr, Z, J(Gi), R; T, Th, D, N, Nh, L; B, M, F, V và P, Y). Trong đó P, Y không có trong tiếng Việt của người Kinh nhưng kể luôn vào vì nó có trong tiếng Việt Nam nói chung, và chúng đang ngày càng được chấp nhận.
- W = 2 ( có đệm U/O hoặc không có đệm Oh)
- A = 14 (I, IÊ, Ê, E; Ư, ƯƠ, Ơ, Â, A, Ă; U, UÔ, Ô, O).
- K = 9 (N, T, M, P, Ng, C, I, U và không cuối Oh). Nh và Ch gần như bù trừ với Ng và C nên coi như không tính.
- Z = 6 (ngang, huyền, sắc, nặng, ngã, hỏi).
=> T=D x W x A x K x Z = 25 x 2 x 14 x 9 x 6 = 37.800.
Nhận xét:
- T=37800 thì quả là con số khổng lồ.
- Số này là con số toán học, còn theo ngôn ngữ thì chắc chắn nó là con số ảo bởi vì 1 âm vị nào đó thuộc 1 trong 5 chiều kể trên không thể kết hợp với tất cả các âm vị khác của các chiều còn lại. Trong tiếng Việt cũng có quy luật tương sinh tương khắc(!)
- Số tiếng có thể có của tiếng Việt sẽ nhỏ hơn số trên (bao nhiêu lần?). Số tiếng được người Việt sử dụng sẽ còn nhỏ hơn, và số tiếng thông dụng sẽ còn nhỏ hơn nữa.