Trích:
haitacnd viết
6 tuổi, học lớp 1 trường làng, cuộc sống đối với nó thật đơn giản. Như bao đứa trẻ nông thôn khác.
Làng nó cũng chỉ vài thôn, và cái lớp học của nó cũng chắp vá, ghép gộp trẻ con của mấy làng lân cận, bữa thì cô giáo nghỉ, bữa thì học sinh nghỉ... Mỗi buổi học lớp cứ vắng vẻ, lèo tèo. Trẻ con bọn nó thật lắm chuyện, hôm nào đến lớp học cũng cãi nhau ỏm tỏi, đứa khoe cái này, đứa khoe cái khác, rồi cãi nhau xem cái nào hay hơn, cái nào đẹp hơn... Cô giáo cũng tất bật và nhiều khi quát tướng lên mỗi khi cô kêu khản cả giọng mà không lôi được bọn chúng vào lớp, hồi đó thì nó chưa biết, nhưng nghĩ lại, ngoài trách nhiệm ra, chắc cô cũng yêu quý bọn chúng nhiều.
Cuộc sống khó khăn, người lớn còn phải lo toan, bươn chải. Bọn trẻ con chúng nó hầu như hoàn toàn tự túc trong việc học hành. Mà bọn chúng thì nào biết nghĩ cái gì, những trò chơi đánh khăng, đánh đáo, ô quan, lò cò, cướp cờ, nhảy dây, đá bóng... đã chiềm hết thời gian của bọn chúng. Lớp học hình như là nơi để những cái đó diễn ra sôi nổi, sinh động hơn.
Từ cái lớp học trường làng ấy, ước mơ đầu tiên của nó xuất hiện.
|
Nói ước mơ thì hơi quá, giấc mơ thì đúng hơn.
Chồng cô giáo là bộ đội, chẳng mấy khi chú có nhà. Nhưng chú đặc biệt yêu quý bọn trẻ chúng nó. Vì lần nào về chú cũng mang cho chúng nó bao nhiêu là quà. Toàn đồ chơi mà chú chế tạo từ các vật dụng thường ngày bằng bàn tay khéo léo của chú. (Giờ lớn lên tự hỏi, không biết chú lấy đâu ra thời gian cho những việc ấy? Cũng tự khẳng định lại tình cảm mà chú dành cho bọn chúng nó).
Mỗi lần ở nhà, chú còn hay tụ tập chúng nó lại, cả bọn trẻ lớn hơn và bày cho chúng những trò chơi vận động bổ ích, dạy bọn chúng cách ứng xử, kể cho chúng nghe những câu chuyện thú vị... Cũng vì thế mà bọn chúng nó đặc biệt yêu quý chú. Trẻ con ngô nghê, chỉ biết chơi, chỉ biết vui, chỉ biết háo hức mong chờ được đến nhà cô giáo - nhà chú - sau mỗi giờ học. Có đứa còn khóc khi chú trở về đơn vị. Và bọn trẻ chúng nó chỉ biết yêu quý chú mà không hề biết rằng chú đã dạy chúng biết ước mơ.
Công - Hầu - Khanh - Tướng... Vòng trần ai !
|