Crazy
Khi còn sống xa nhà, tôi thường nghe chương trình Great Songs của đài bbc. Một buổi tối - một mình, tôi tình cờ nghe Crazy - một bản ballad jazz ?" pop mang âm hưởng nhạc đồng quê. Cần phải nói thêm rằng hồi đó, tối nào tôi cũng đi chơi muộn, nên những lúc một mình thật hiếm hoi, và vì thế, cũng thật lạnh lẽo, nhất là với một kẻ nhuốm đầy tâm trạng như tôi.
?oCrazy,
Crazy for feeling so lonely
I?Tm crazy
Crazy for feeling so blue??
Bài hát mở đầu như thế. Nhưng ấn tượng đầu tiên nó đem lại cho tôi không phải bởi ca từ nói lên lòng mình, mà vì giai điệu, vì phong cách của người nghệ sĩ thể hiện bài hát ấy, rất ?ophiêu?, rất ?obay?, thấm đẫm nỗi buồn mà không bi luỵ, thê lương. Bài hát làm người nghe cảm thấy? crazy nhưng không quá? điên. Bởi cũng giống như những bài hát thể loại âm nhạc này, nỗi buồn và cảm xúc không hề phá phách, cuồng loạn, mà vẫn cực kỳ mãnh liệt, sâu đằm, ngấm mãi vào tận thăm thẳm bên trong?
Ngay lập tức, bài hát đã như hoà nhịp vào với hồn tôi, đi vào lòng tôi một cách tự nhiên, nhẹ nhàng nhất. Do không nghe chương trình này thường xuyên, hơn nữa, bài hát cũng ko được phát theo một giờ giấc nhất định nào nên tôi thỉnh thoảng mới ?ochộp? được ?onó?. Và do vậy mà trong một thời gian rất dài, tôi chẳng biết tên bài hát cũng như người ca sĩ trình bày bài hát ấy. Tuy nhiên, Crazy đã đi vào lòng tôi một cách tự nhiên, một cách rất nhẹ nhàng lúc nào không hay (và tôi cũng đoán tên bài hát là Crazy). Cũng chỉ có ấn tượng thế thôi, chứ trong một thời gian rất dài sau đó, thật may mắn, tôi không có nhiều tâm trạng để phải tìm chỗ giải toả, vì vậy cũng không chủ ý tìm nghe ?oCrazy? hay trong lòng phải vướng bận nhiều đến nó.
Rồi, tôi trở về nhà. Trở về nhà vào mùa xuân, để rồi sau đó, không khí u ám của mùa đông tràn ngập trong lòng. Một cảm giác buồn lạnh mà không một nơi băng giá tuyết phủ nào tôi từng đặt chân đến có thể có được. Đã buồn lại càng buồn hơn khi không thể chia sẻ, ngay cả với những người trong cuộc, những người thân...
Một buổi tối se lạnh, tôi ngồi một mình, nỗi lòng u uất, đột nhiên nhớ đến Crazy và hát. Tôi hát theo trí nhớ của mình, cũng không ngờ lại nhập tâm nó đến thế. Hát say sưa, hát như nhập đồng, hát cho chính lòng mình. Và khi hát xong, tôi cảm thấy nỗi buồn như thể đã được ai đó vợi bớt đi, đã được nguôi ngoai phần nào. Tôi còn kinh ngạc hơn khi phát hiện ra vẻ mặt của con mèo ngố nhà tôi, vốn đã say sưa ngủ dưới chân tôi, bỗng thức tỉnh, ngồi dậy và nghe chủ nó hát. Tôi đã xúc động và ngạc nhiên vô cùng lúc phát hiện ra ánh mắt cũng? kinh ngạc của nó khi tôi ngân ?oCrazy??.
Thật tôi không thể lí giải nổi! Từ hồi tôi về, nó chẳng mấy khi tự động đến bên tôi và cũng chẳng bao giờ chăm chú nhìn tôi như vậy, chứ không nói đến chuyện lại bộc lộ thái độ ?ocảm thụ âm nhạc? trình độ cao đến thế? Tôi cũng tự cho mình là hát không đến nỗi tệ, không đến nỗi giống tiếng doạ nạt tranh mồi của một con mèo cái để đến nỗi mèo nhà tôi phải khiếp đảm mà có ánh mắt kinh ngạc ấy. Vì vậy, tôi phỏng đoán, rất có thể âm điệu của bài hát mang một âm hưởng nào đó giông giống với đỉnh cao nghệ thuật ?omeo meo? của loại mèo chăng (!?

); hay cũng rất có thể trong tâm hồn của con mèo nhà tôi (và biết đâu đấy, của loài mèo nói chung) cũng có chút khả năng cảm thụ âm nhạc, cụ thể là loại nhạc ?ojazz ?" pop ballad âm hưởng đồng quê? này, hay cụ thể hơn nữa là đối với Crazy?
Tất cả chỉ là phỏng đoán. Chỉ biết rằng, từ đó, tôi đã nhìn con mèo nhà mình bằng một ánh mắt khác. Trước tiên là kính trọng khả năng cảm thụ âm nhạc của nó (

), cũng như khả năng thưởng thức giọng hát của nó đối với tôi. Thứ hai là vì, dù cho bất kỳ nguyên nhân gì, có một ?okẻ? chia sẻ với tôi bài hát mình yêu thích, đã chia sẻ với tôi cảm giác? crazy vào một ngày giá lạnh ?" mà tôi vốn tưởng không thể chia sẻ cùng ai ấy. Tôi cũng chỉ nói điều này với em tôi (về khả năng cảm thụ nhạc Jazz của con mèo). Là một người hiểu biết và thực sự yêu quý mèo, nó hết sức đồng tình với tôi cũng như tự hào về con mèo của mình. Sau này thỉnh thoảng tôi lại làm thí nghiệm, hát Crazy vài lần nữa trước con mèo ngố. Tuy nó không còn ánh mắt kinh ngạc như hồi đầu, nhưng vẫn tỏ ra khá quan tâm theo dõi. Với tôi, thế là đủ - cho một niềm tin!
Bây giờ, khi có những chuyện ko thể giải toả trong lòng, tôi vẫn hát Crazy (dù không phải vì lí do ?oloving you?). Và mỗi lần hát, tôi luôn cảm thấy được chia sẻ, được chân thật sống với lòng mình theo một cách kín đáo và tinh tế nhất. Nếu không hát thì tôi lại nghe. Cũng có nhiều ca sĩ thể hiện bài hát này, trong đó có Norah Jones - nữ ca sĩ tôi rất yêu thích, nhưng chỉ có Patsy Cline là làm tôi cảm thấy được tất cả những điều mà tâm hồn tôi cần cho những cảm nhận, cảm xúc của mình mà thôi? Thế đấy, chẳng gì có thể làm thay đổi tình cảm của tôi với Crazy, không chỉ là yêu quý, mà còn là sự trân trọng, bởi hai lí do đặc biệt: 1) Bài hát có khả năng lay động một con mèo; 2) Bài hát luôn lay động lòng tôi (lí do này thì chắc không đặc biệt lắm)?
Bạn có nghĩ tôi crazy không? Có thể lắm, nhưng tôi chỉ nói sự thật và những điều tôi nghĩ. Riêng điều ấy thì tôi không nghĩ mình crazy.
CRAZY
Written by Willie Nelson
(as performed by Willie Nelson)
Also performed by Patsy Cline and Ray Price)
Crazy
Crazy for feeling so lonely
Im crazy
Crazy for feeling so blue.
I knew
You?Td love me as long as you wanted
And then someday
You?Td leave me for somebody new.
Worry
Why do I let myself worry
Wond?Trin?T
What in the world did I do?
Crazy
For thinking that my love could hold you
Im crazy for tryin?T
Crazy for cryin?T
And Im crazy
For lovin?T you?
./.