Tôi rất ủng hộ topic này của bác

Tôi nhớ lại thời 1995, thời đó tôi vốn đã mê BĐ rồi, suốt ngày cùng tụi trẻ con đá bóng trong cái sân chỉ có mấy trăm mét vuông của khu TT. Nhưng thời đó BĐVN thì tôi mù tịt, vì nói trắng ra là BĐVN lúc ấy có gì đâu để mà quan tâm? Tôi chỉ xem BĐ Anh, Ý, TBN, chỉ thích mấy đội MU, Juventus, Real. Đến Sea Games, tôi cũng chả để ý gì đến BĐ, chỉ quan tâm xem VN đang đoạt được mấy cái HC vàng, bạc, đồng...
Tự nhiên vào 1 buổi chiều, thằng bạn tôi nó gọi điện cho tôi, giọng đầy phấn khích: Sơn ơi, mày có đang xem BĐ ko đấy? VN đang thắng Malai 1-0 kìa! Lúc ấy tôi vội bật TV lên xem, không tin vào mắt mình vì lúc ấy, trong suy nghĩ của tôi, Mã hẳn là đội mạnh lắm (vì đơn giản tôi nghĩ là nước nó giàu thế thì BĐ nó phải ăn đứt mình

). Đến lúc vào trái nữa, tôi nhảy dựng lên, la toáng lên sung sướng. Đấy là kỷ niệm tôi ko thể quên.
Sau đấy tôi xem không bỏ sót 1 trận nào. Phấn khích nhất là trận BK với Myanmar, sau khi Minh Chiến ghi bàn thắng vàng tôi cứ chỉ biết chạy vòng quanh la hét như 1 thằng điên

Thật không thể tưởng tượng được là VN lại vào đến trận CK.
Đến trận CK, tôi rủ thêm mấy thằng bạn đến nhà cổ vũ, rất chi là hoành tráng. Than ôi, cuối cùng thua đến 4 trái, hic hic, nhưng mà cả tụi vẫn thấy vui chứ ko buồn gì cả vì đoạt được HC bạc là trên cả mong đợi rồi. Từ đấy, tôi gần như chưa bao giờ bỏ sót 1 trận đấu chính thức nào của ĐT cả